Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Không phải điệu cười chua chát.
Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ. Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Hôm nay lại bị cấm túc thế này.
Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.
Có ai bảo: Loanh quanh luẩn quẩn cũng là chơi. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Bạn cần trả công và cả tự do. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.
Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.
Khi người ta thử một đôi lần bước ra ngoài thế giới của mình để tiếp thu những thế giới khác và đem về những thành quả để tự bồi đắp. Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên. Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.
Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Và tha thứ cho những cái không hay của nàng.
Chúng là những bước chân của suy nghĩ. Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.