Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.
Tôi thôi xúc động rồi. Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.
Nhiều đến độ mà có lúc bạn cảm giác như âm thanh không đi từ ngoài vào mà như phòi từ óc, từ thất khướu ra. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Rồi lại đây ngủ bên em. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.
Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Tôi từ giã mái trường cấp III.
Viết là một lao động kỳ diệu. Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Đúng là thân làm tội đời!
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Từ nay thôi hẳn đá bóng.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Nhưng không phải sở thích. Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.
Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó.
Những đòn tâm lí chỉ làm cảm xúc của tôi thêm khô khan và chán ngán. Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.