Phimsecs

Xơi bé thỏ vú đẹp lồn chứa đầy tinh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ngày hôm qua cháu không học gì cả. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Đúng mà cũng không đúng.

    Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.

    Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Và dần hình thành được nhiều cái trong đầu.

    - Ông còn lo xa hơn tôi. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Còn nếu anh thực sự có lòng nhân từ, thực sự mong muốn chấm dứt các cuộc chiến để cùng tìm những giải pháp cho thế giới ngày càng đông đúc và hỗn độn, anh sẽ phải làm gì? Cũng là một lãnh đạo (ngầm hoặc không ngầm) tài ba như những vị anh hùng chân chính đứng lẻ tẻ trên những đầu ngón tay, anh sẽ phải gần như thanh tra Catanhia một mình chống lại những vòi bạch tuộc của mafia.

    Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Đặc biệt là trong những người tài. Khó có thể tốt cho đủ, chẳng bao giờ có thể tốt cho đủ, nhưng khi con người quên muốn tốt hơn thì là lúc họ bắt đầu quên nghĩa vụ, trách nhiệm thực tế khi làm người.

    Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.

    Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500.

    Thế có phải đỡ cho cả hai không. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.

    Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường.

    Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Ông anh chuyển sang bể nóng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap