Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả.
Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó.
Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời. Nhưng tôi không ân hận về chuyện này nên tôi không muốn thế.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.
Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Thật ra, có gì để mất đâu. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức.
Có thể leo lên băng ghế cao hơn để nằm nhưng nóng hơn. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào… Lúc đó tôi không sợ bẩn, sợ mất lịch sự mà tôi muốn mình thật bẩn, thật ti tiện.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.