James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực". Nhưng khi tớ hỏi vì sao cô ấy lại tự quyết những điều không thuộc thẩm quyền của mình và liên hệ với những người đó mà không hỏi ý kiến tớ, cô ta cho rằng dựa trên những gì tớ đã dặn dò thì cô ta có toàn quyền quyết định đối với dự án đó, và cô ấy có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để đảm bảo dự án được thành công. Duy chỉ có một điều là Josh đã vượt quá phạm vi thẩm quyền của mình khi giải quyết những việc mà tớ đã giao.
Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không? Chẳng lẽ điều này đúng như vậy sao? Chẳng lẽ sau biết bao nỗ lực dặn dò thật rõ ràng, cụ thể khi giao việc cho nhân viên, anh lại thất bại bởi chi tiết quan trọng này? Trong chốc lát, anh thoáng cảm thấy khó chịu với chính mình nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy thoải mái hơn. - Đây là những thắc mắc của tôi.
Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
Chắc chắn họ sẽ được lợi rất nhiều nếu am hiểu về nghệ thuật quản lý này. Anh mỉm cười khi nghĩ đến Jones - một người anh họ, một người bạn, và cả một người thầy tuyệt vời của anh! Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này.
Tớ rất ghét những thứ đó. Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ.
- Cậu có rảnh không? Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? Công việc được giải quyết một cách trôi chảy, không khí làm việc trong bộ phận của anh ngày càng phấn khởi, chan hòa vui vẻ.
Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. Vậy theo cậu, đâu là những điều cậu nên làm để hoàn thành dự án đúng hạn?
- Vẫn chưa có gì tiến triển nhiều. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. Làm sao có thể thất bại được cơ chứ? Cuối cùng thì anh đã tìm ra cách làm việc thông minh hơn chứ không phải là chăm chỉ hơn.
Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. Quả là một cuộc sống mà anh hằng mơ ước! Khi nhìn thấy nụ cười bắt đầu nở trên môi James, Jones nói:
- Hai tuần trước, tớ giao cho Jessica đảm nhận một công việc quan trọng. Và tôi nhận ra rằng, mặc dù "triệu chứng" khó khăn của mỗi người là rất khác nhau, thế nhưng tất cả họ đều đang cần đến một "loại thuốc điều trị": đó là cách ủy thác công việc sao cho quy trình tổng thể được hiệu quả hơn. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt.