Nhưng chàng trai trẻ trong tôi lúc ấy lại sục sôi một bầu nhiệt huyết và lòng hăng hái. Đó là tiếng đầu tiên và cũng là tiếng cuối cùng mà tôi nói. Lúc đó, tôi đã có cảm giác như mình là người giàu có nhất thế giới!
Và khi đó ta sẽ bắt bỏ dĩa từng chiếc một. Cả Lasorda lẫn Clinton đều là những người có tài ăn nói tuyệt vời. Chúng tôi còn những 50 phút nữa! Và, thay vì trò chuyện rôm rả như dự kiến thì chúng tôi lại…im lặng nhìn nhau.
Herb là đứa nhìn thấy Moppo trước tiên. Mà từ nào cũng chỉ có một âm tiết: Có. Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi.
Đáng mến là khi đi xem bóng chày, ông luôn ngồi ở hàng ghế bình thường chứ không hiện diện ở những chỗ VIP, và chưa bao giờ người ta thấy ông bỏ về nửa chừng. Tôi không hề quan tâm đến chuyện tiền bạc. Tôi khởi động xe, trong lòng thấy hơi sợ và mồ hôi bắt đầu tuôn ra.
Tôi sẽ được làm việc giống như Arthur Godfrey, phát thanh viên nổi tiếng của đài CBS lúc bấy giờ. Nhờ vậy tôi không còn thấy run nữa. Đôi khi câu chuyện này được tranh luận suốt cả bữa tối.
Vấn đề nào cũng có hai mặt của nó. Và đây là một kỹ năng mà tôi không hề đánh giá thấp. Bối rối hay lo sợ chẳng giúp bạn giải quyết được gì.
Khi ấy sự rụt rè sẽ thối lui và người ấy sẽ lên tiếng tham gia vào câu chuyện. Sử dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ biến cũng có…tác hại hai chiều. Không thể để Jim lên chương trình được, phải bảo vệ cả hai chúng tôi.
Giả sử một vị thần ban cho bạn phép tàng hình thì bạn sẽ làm gì? Đề tài này được đưa ra bàn luận trong một lần tôi có dịp đến tham dự buổi họp mặt của nhóm Mensa. NHỮNG NGƯỜI THÀNH CÔNG LÀ NHỮNG NGƯỜI ĂN NÓI THÀNH CÔNG VÀ NGƯỢC LẠI Nhưng thường thì chỉ một lát sau là cẩm nang này bị xếp xó, bởi chỉ cần nghe thấy một điều gì đó thú vị trong câu trả lời của họ là tôi lại đẩy câu chuyện sang một khía cạnh khác.
Tôi sẽ được làm việc giống như Arthur Godfrey, phát thanh viên nổi tiếng của đài CBS lúc bấy giờ. Tháng giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất. Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30.
Nhưng đừng bao giờ lúc nào cũng chỉ nói về mình. Câu nói của Pacino đã phá tan bầu không khí căng thẳng. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung đột!