Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại. Nó nhét vào cặp, cái cặp là lạ, và bảo có khá nhiều thư trả lời.
Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn.
Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự). Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.
Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt. Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Êm dịu và hoang vắng.
Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ.
Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Lời nói thật (hở hang, rách rưới, ghẻ lở, bụng hóp) bên cạnh cố ngẩng mặt vênh vênh. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau.
Cứ ngỡ mình yêu mình. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ.
Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe. Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin.
Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Hoàn toàn không ngái ngủ. Bạn cũng đang ganh đua với họ.