Có những người tự cho là mình đã học đủ, đọc nhiều, vốn hiểu biết rộng nên không cần phải đọc sách hay học hỏi thêm nữa. Bạn đã để lại một dấu ấn rất riêng trong công việc, trong tình cảm, ký ức kỷ niệm hay trong tâm hồn của họ và bạn sẽ còn tác động đến thế giới xung quanh bởi những ý tưởng, ước mơ, hoài bão và hành động cụ thể, hay đơn giản hơn là sự tồn tại của chính bạn. Trong khi đó, người hàng xóm của ông cũng cảm thấy hạnh phúc bởi ông ta nghĩ rằng - hàng rào nhà mình trông sẽ mới hơn, đẹp hơn.
Sao lại phải mất công làm điều này điều nọ nếu chúng không dẫn đến một điều gì đó mà bạn quan tâm? Tự trách mình cũng như tự thương hại mình chẳng giải quyết được chuyện gì và cũng không cải thiện được tình hình chút nào. Bạn phải là chính bạn.
Theo nghiên cứu trên một nhóm sinh viên tốt nghiệp đại học, những ai quyết tâm hoàn thành cả các chương trình bắt buộc và các chương trình mình yêu thích khi ra trường sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn những người bị ép mình học theo các môn học quy định. Hãy tin rằng ngày mai là một ngày mới và mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Người yêu cậu sau vài tháng đã không còn đến phòng thăm nuôi của trại giam nữa.
Mấy tuần sau đó, trong một lần trò chuyện trên mạng với người bạn này, nhà Andy đột nhiên mất điện. Còn những sinh viên làm chậm nhưng lại so sánh mình với những người chậm hơn thì cảm thấy khá hài lòng với bản thân, và dường như họ chẳng cần biết đến sự hiện diện của những con người giỏi giang kia. Ngoại trừ những cuộc tranh luận về chuyên môn nhằm mục đích phân tích, góp ý - thì hầu hết các lần tranh cãi đều dẫn đến một kết quả chẳng lấy gì làm vui vẻ - ngay cả khi bạn đúng, bạn cũng chẳng đạt được gì ngoài việc trở nên đối nghịch với người đối diện.
Những lúc như vậy, điều cần làm là hãy tự khẳng định xem mục đích công việc bạn đang làm là gì? Nó có thật sự giúp bạn tìm thấy ý nghĩa và niềm vui trong cuộc sống hay không? Hay chẳng qua đó chỉ là bạn đã làm việc quá sức? Đã đến lúc bạn cần nghỉ ngơi để lấy lại sinh lực cho những ngày tiếp theo. Một cái thì hữu ích, còn cái kia lại là thiết yếu". Có lẽ mẹ Carol chỉ có ý nói là cô thiếu thận trọng, nhưng Carol lại thấy buồn khủng khiếp khi chính mẹ lại nói với mình những lời như thế.
Đừng hướng quá nhiều suy nghĩ đến những người và những điều khiến bạn tổn thương. Chúng ta thường phàn nàn rằng có quá nhiều việc phải làm. Chính điều này đã làm cho những người anh lớn cảm thấy như bị thiệt thòi - trước kia vì số tiền trợ cấp quá ít ỏi, thậm chí còn không đủ sống, nên họ không có cơ hội học thêm.
Với những người thường xuyên ”nghiền ngẫm" các vấn đề tiêu cực và nỗi bất hạnh, cảm giác hài lòng và sức khoẻ của họ thường giảm đi thấy rõ. Thực tế đã chứng minh: chỉ những ai dám mơ ước thì mới có nhiều cơ hội biến giấc mơ thành hiện thực. Một ngày nọ ông dẫn tôi đi làm với ông và tôi rất ấn tượng về hình ảnh của thành phố khi nhìn qua khung cửa sổ" -anh nói- "Từ khi mới năm tuổi, tôi đã biết mình muốn trở thành tài xế lái xe điện".
Không phải tất cả những người hạnh phúc đều có được mọi thứ họ muốn, nhưng họ biết muốn những gì họ có thể có được. Nếu tự đóng khung mình trong khuôn khổ những gì bạn đã biết hoặc những điều đã từng làm bạn thoải mái trước đây, bạn sẽ ngày càng thất vọng với mọi thứ xung quanh khi bạn ngày càng có tuổi. Tương tự như thế, chúng ta cũng nên lập cho mình thứ tự của những việc cần làm, nếu không chúng ta sẽ bắt đầu một công việc, nhưng lại bị xao lãng bởi một việc khác, rồi sau đó sẽ cảm thấy như là mình chưa hoàn tất được việc gì cả.
Máy tính là một công cụ có thể kết nối con người lại với nhau, và điều này càng quant rọng hơn đối với những người liên tục phải đi xa. Con người cần cảm thấy mình là một phần của tập thể, rằng nếu mở lòng đón nhạn người khác thì người khác cũng sẵn lòng đón nhận mình. Và cũng đừng quá xét đoán xung quanh bàng những tiêu chuẩn của riêng mình.
"Bạn ngồi vào tay lái và có toàn quyền điều khiển. Sau đó, dù thắng kiện. Một số người luôn cảm thấy khổ sở vì lúc nào cũng lo sợ rặng sẽ có những điều nguy hiểm có thể xảy đến với bản thân họ, với những người thân của họ và với con cái họ.