Kelly là một cô bé xinh xăn,sẽ nhưng cô bé ít trò chuyện với các bạn đồng trang lứa. Anh ta có thể phán đoán đúng cảm giác của Joe, vị giáo sư, và bạn sau cuộc thí nghiệm. Loài người chúng ta sẽ chết hết, và sẽ chẳng còn nhu cầu thư điện tử nữa.
Trong lúc đó, bạn đứng trơ trọi một mình. Một số lá thư gửi trực tiếp cho thấy bạn cũng có thể là người chủ mới đầy tự hào của bất kỳ thứ gì có giá trị mà thực chất là hàng đã quá đát. Rồi bậc tiền bối sangs uốt đó lại trèo lên con tàu vũ trụ của mình.
Chủ đề yêu thích của họ là gì? Họ có hứng thú khi nói về âm nhạc? Thuật chiêm tinh? Quái vật hồ Loch Ness? Vô địch khiêu vũ Balloom? Những con thằn lằn? Các vật thể bay không xác định (UFOs)? Nếu bạn tìm được cách để thu hút chủ đề đó, người bạn của bạn có thể làm cho mọi người kinh ngạc vì sự hiểu biết của họ. Tất cả không phải đã mất. Cô ấy không muốn nghe những lời thú nhận về vụ bê bối của Tiffany.
Ngồi nhanh xuống chiếc ghế bên cạnh ông và bà Lý tưởng. Một vài sinh viên trong nhóm nghiên cứu của tôi đã nói với tôi là họ cảm thấy sợ hãi khi gặp gỡ và chào hỏi mọi người trong một sự kiện chuyên ngành cấp cao hoặc một sự kiện xã hội. Tôi đúng là người thua cuộc.
Điều đó có nghĩa là những câu chuyện còn lại còn lại thì không có thật, đúng không? Vừa về đến nhà, tôi treo bộ trang phục đó cẩn thận phía sau tủ đựng đồ, không ai được đụng đến cho đến ngày tôi trình bày bài thuyết trình. Rồi anh ta chỉ vào khoảng không.
Trên thực tế, đôi khi nó được nói thô lỗ đến nỗi nghe giống như một sự đe dọa chết người. Đứa con kỹ thuật số của anh ta thét lên hơn ba lần trong bữa ăn trưa. Bạn vừa gặp một ai đó và, khi trò chuyện được ba mươi giây, nhưng bạn thấy cứ như thể bạn chưa bao giờ nghe tên của họ.
Khi gần trong phạm vi nói chuyện với bạn của bạn, hãy giả vờ vui vẻ và dừng lại nói thật to. Tôi sẽ không bao giờ quên những cái nhìn lướt qua mà hai nhân vật quan trọng của một doanh nghiệp đã trao cho nhau trong khi phỏng vấn những ứng cử viên xin việc. Một cuốn sách nổi tiếng của Malcolm Gladwell, Trong chớp mắt[3], đã dẫn chứng và khiến khái niệm này trở nên phổ biến.
Có lẽ bà ấy có nhiều việc cần làm. Nếu vì rượu, bạn muốn nói đó là một loại đồ uống có hại và sẽ hủy hoại các gia đình, biến các ông chồng thành những con quái vật, đánh đập vợ mình, và không quan tâm đến con cái, thì tôi hoàn toàn ủng hộ Lệnh cấm. Một điều làm tôi khó xử về tiếp viên người Thụy Điển điềm đạm này là thỉnh thoảng cô ấy nói vài câu rất to.
Một cách lịch thiệp, những người bạn của tôi đủ thông minh để nhận biết đó chỉ là sự thổ lộ của một bà chủ nhà mới đầy tự hào, chứ không phải là một lời mời nghiêm túc. Thực chất, bạn nói, Tôi đã chọn đúng người. Hãy tập luyện khuôn mặt khi nói, Tôi thật sự mong muốn được nói chuyện với anh.
Hay là mình giả bộ biết? Không được. Thay vì hỏi như vậy, hãy hỏi, Các cháu có thích những bộ phim hoạt hình mà các con vật nói chuyện và hành động giống như con người không? Scott ngồi ngay bên cạnh tôi và bạn của anh ấy ngồi ở cuối giường.