Phải thế chăng? Phải đóng kịch, phải đeo mặt nạ thì người ta mới cho là mặt thật. Bởi ngay khi thức dậy thì bạn đã quên ít nhiều. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy.
Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Là lạnh tanh suốt những miền oan trái và khóc khi lỡ để rơi một ánh nhìn. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ.
Bây giờ đến tiết mục bể sục. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.
Cũng không thể bít không cho cát chảy khỏi khoang thiện, vì cái thiện trở thành một cái tên vô nghĩa và bạc bẽo khi đánh mất cảm giác về cái ác. Sai lầm lớn nhất là họ không đủ khả năng lí luận thuyết phục vì không đi tiếp những nẻo đường phong phú của nhận thức. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….
Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Nhưng họ sống không bình thường.
Mặc quần đùi ra đường lạnh. Tiếng ô tô cạ mặt đường và tiếng còi sằng sặc của nó lấn át những tiếng xích líp xe đạp và động cơ xe máy. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.
Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Tất nhiên là không nên để điều đó xảy ra. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng.