Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển.
Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.
Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương. Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái. Tất nhiên tôi biết có thể tôi đánh giá thấp trí tuệ và lòng bao dung của họ.
Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200.
Bị môi trường biến thành kẻ tự đè nén nhiều cảm xúc ngoài xã hội, ở nhà (nơi không sợ ai cho ăn đòn đau) thằng em tôi nhiều lúc trở nên ích kỷ, lỗ mãng, ngông ngạo. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái.
Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Bình thản và mệt mỏi. Hoặc có nhưng không nhiều.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.
Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
Cũng có cớ để thôi viết. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng.