Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.
Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Vào ngủ tiếp đi con. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến… Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí.
Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Trinh sát phán đoán: Người quen.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Chả thằng nào là không biết quay cả. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì.
Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Lát sau, thằng em đi vào. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.