Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai.
Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Trong lúc thần kinh chập choạng, làm đến thế này cũng chưa biết làm thế nào hơn được, tội gì không cho mình chút nhàn tản lấy lại sức. Bàn tay kia cũng không phải của nàng.
Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.
Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.
Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Ngại nói là ta mất xe. Tôi cũng không phản đối đâu.
Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.