Cái đuôi nó rơi xuống màn hình. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm.
Nhà văn nhắm mắt lại. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh. Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.
Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Mất chứ không phải biến mất. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.
Cuốn sách thì vớ vẩn. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.
Tôi rất hay chảy nước mắt. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.
Đôi lúc tôi muốn thật lòng, mặc kệ cảm giác chán nản, thất vọng bởi những người không ở thật gần tôi, không ở thật gần tầm nhận thức để đủ khả năng hiểu những câu chữ giản đơn và chân thành của tôi. Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Bắt đầu khó nghĩ đây.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.