Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Bật dậy ngay là tỉnh thôi.
Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Hơi buồn là bộ mặt làm đỏm nơi dưới phố về đêm chỉ lòe loẹt có ngần ấy son phấn. Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. cũng như không biết trong chính ý nghĩ này cũng âm ỉ một phiên tòa Cậu em bảo bị ho, đi xông hơi vậy.
Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Sự vô trách nhiệm và trái tim chai sạn của con người có thể gây ra bất cứ thảm họa nào…
Tất nhiên là mệt mỏi. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết.
Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.
Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào…
Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Mất thêm một người, lực lượng cái thiện càng mỏng manh.
Rồi bảo cảm ơn ta đi. Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.