Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Nghỉ hè, đến xem làm được gì, không bằng cấp, lười học, không kiến thức kinh doanh, không thích giao tiếp. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác.
Ngồi chuyện trò một lúc, ông anh bảo cho nóng hơn nhé. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Tôi chỉ thấy rầu rĩ.
Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.
Cũng có hôm ngủ khá say. Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì. Có lí do cũng không khóc.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Đường thông hè thoáng. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Có thể phơi phới niềm tin. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn.