Ông Larwrence Jones tiếp tục nói, với giọng thành thật và cảm động, ông nói để biện hộ không phải cho thân ông, mà cho chính nghĩa đang theo đuổi. Ông nói: "Nhiều năm kinh nghiệm dạy tôi muốn ngủ ngon thì không gì bằng tụng niệm. Ít lâu sau, tôi nhận thấy rằng quy tắc "tốp lỗ" đó có thể áp dịng vào nhiệu việc khác, ngoài việc đầu cơ.
Rồi thì ông gặp một chuyện rủi, tai hại đến nỗi giết ông được. Tôi lại quen một người bán vé cá ngựa danh tiếng nhất ở Mỹ. T cũng đủ làm cho một anh bán bánh lạnh xương sống rồi.
Sau khi thầm giải quyết như thế, tôi đã bắt đầu thấy dễ chịu hơn. Mặc dầu có một số đồng nghiệp nhạo báng hay thốt ra những ý tưởng bi quan đối với công cuộc của ông, ông cũng cứ làm. Vì tôi chịu khó và vui vẻ giúp đỡ người khác cho nên hết lo lắng và ưu phiần.
Nếu có một chuyến xe trật đường rầy thì sao? Hay là nếu xe đương qua cầu mà sập thì sao? Đã đành, trái cây đã có bảo hiểm, nhưng ông sợ nếu đến hẹn, không có trái để giao cho khách hàng thì sẽ mất mối. Còn như có nó, bạn có thể thành công một cách lạ lùng, không cần đọc những lời khuyên này. Nhưng bấy nhiêu chưa đủ, vì những công việc làm đó gần như máy chạy không phải suy nghĩ, cho nên tôi vẫn lo buồn.
Chiếc xe cứ thế chạy thẳng lên lề cỏ và đâm vào một gốc cây. Hôm sau, hai người chủ tiệm đặt năm ổ nữa. Bạn lặp đi lặp lại câu đó thiệt chậm trong 1 phút.
Trận Trân Châu Cảng là một bi kịch bản thương nhất trong lịch sử Mỹ, nhưng riêng đối với tôi, nó là một may mắn. Chính những yếu tố này tự bao giờ đã tích hợp và sẽ tiếp tục tích hợp thành tính tình của ta". Nên nhớ rằng: "Đời người như bóng câu, hơi đâu mà ngĩ tới những chuyện nhỏ nhen, không đáng kể".
Ông thích phương pháp ấy tới nỗi tiếp tục dùng nó khi ông đã giàu, nổi danh khắp thế giới và có cả một chiếc du thuyền nữa. Tôi còn giữ một bản của chữ kí đó của ông ta". Ngoài ra không còn cách nào khác.
Dougherty, một trong những kỹ nghệ gia quan trọng của Mỹ quốc nói rằng rất khó kiếm được một người giúp việc đủ hai năng lực dưới đây, dù người cao cấp cũng vậy. Chúng tôi làm đúng như vậy, và . Bà viết cho tôi: "Một buổi tối, chuông điện thoại reo.
Riêng bệnh của tôi các bác sĩ đã cho chạy quang tuyến trong 49 ngày, mỗi ngày 14 phút rưỡi. "Xin Chúa dắt con bước. Chung quanh ta toàn là những bí mật.
Mà những người đọc qua bài đó, một tuần sau chắc chẳng còn nhớ đến nữa. Không có ai dơ tay cả. Có người cho hay rằng 15 phút sau khi ông gặp ta, tôi sẽ được ông ta kể lể đầu đuôi cho nghe.