Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu. Chả hiểu họ làm thế để làm gì. Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì.
Một điều rất hệ trọng. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.
Hình như cũng hoàn toàn thôi đau. Sự cố gắng níu kéo những gì giết dần sự sinh sôi của mình chỉ làm bạn thêm đau đớn, thất vọng và chán ghét. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Cũng như dù sao họ cũng là những người thân, bè bạn khác của tôi. Nhưng thật tình lúc này bạn muốn được nghỉ. Chúng ta có hai cái rỗng.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.
Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống. Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó.
Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Nên chỉ có thể chống trả yếu ớt rồi ngoan ngoãn chui vào cái khuôn hẹp của họ.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.
Đấy là tại ở trong môi trường luẩn quẩn. - Tôi rất mừng vì điều ấy. Thứ mà tôi hay bẻ bai.