Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Đến chỗ học không phải để học. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.
Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Dù chỉ là một nhân vật.
Hôm đó trời mưa to vừa tạnh. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Giấc mơ cũ rồi mà.
Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Tôi cho ông thời hạn ba ngày.
Hơi bị xịn, tiền triệu đấy. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.
Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này. Nếu quả vậy thì sự ra đi của bạn há chẳng phải là một giải pháp tốt cho cả hai bên khi không tài nào dung hòa được. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Bác gái: Bác là bác lo lắm, gọi điện khắp nơi không thấy con. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn.