Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Chắc hôm nay có việc gì.
Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Một giọt rơi xuống sách.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Hai là bạn viết cái chuyện này.
Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại.
Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Ta chờ ai đó đến hỏi ta.
Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.