Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Và bạn liên tưởng tới Zidane.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Trú ngụ trong ấy là đàn cò.
Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Với người nghèo thì nó đánh vào thực phẩm.
Ta ngại nói sự thật với ai nhìn ta ngờ vực. Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.
Mệt và không thích thú. Đừng nhầm bạn với tôi. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.
Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Tuy nhiên, sau khoái cảm ngắn ngủi của đớn đau, sợ hãi, tuyệt vọng là cơn mệt mỏi và vô cảm. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.
Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.
Kể cả cái nhàm chán. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.
Thế có phải đỡ cho cả hai không. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.