Nhưng bác ta không tin. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.
Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ. Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến. Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Trong tay tôi không có luật…
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Bạn tận hưởng nó vì biết nó sẽ qua đi rất nhanh. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.
Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.