Vào thập niên 1950, chúng ta phải biết một ít về cái gọi là Chiến tranh lạnh. Trong quý vị đây có ai thích sống ở Butte Montana không? Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc.
Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười. Tâm lý mà, ai lại không thích nói (thậm chí nói say sưa) về những điều mà mình quan tâm đến. Anh rất hăng hái mỗi khi nói về lĩnh vực truyền thông hay đảng Cộng hòa.
Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không. Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá. Anh ấy đã thổi một làn gió mới vào bữa tiệc.
Tôi đánh giá sự cuốn hút và thú vị của một người khách theo bốn tiêu chuẩn. Sự chuẩn bị chu đáo này chắc chắn giúp bạn thành công. Chỉ cần một cái micro nhỏ bé, ông có thể khuấy động cả một hội trường.
Khán phòng War Memorial, Fort Lauderdale. Tức là bạn hãy để người ta nói về bản thân và thành tựu của họ. Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi.
Lúc Stacey đến bắt tay Bill thì bạn có thể lựa lời nói: Mình biết hai bạn có nhiều chuyện để nói, vậy chút xíu mình sẽ quay lại nhé!. Tóm lại mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ càng. Lần thứ hai quay trở lại tiệm tạp hóa của ông Pickering, Jack đã thành công.
Khi thực hiện một chương trình phỏng vấn trên đài, tất nhiên tôi phải chuẩn bị trước một cẩm nang để hỏi. Tôi phỏng vấn Stevenson trong chương trình của tôi lúc còn ở Miami dưới thời tổng thống Kennedy. Ngày nay tất cả những điều cấm kỵ đó đã đi vào dĩ vãng.
Lúc đó chúng tôi suy nghĩ đơn giản là chỉ nghịch ngợm lừa phỉnh mọi người một chút mà thôi, nhân tiện quyên góp được một ít hoa quả và tiền, rồi thì đến quán Nathan quen thuộc để ăn xúc xích nóng. Tôi chỉ nói để giúp vui khán giả. Bạn thấy Oprah luôn sẵn sàng chia sẻ với những gì người đối diện nói.
Còn nữa, Hãy nói với người ta về chính họ và họ sẽ lắng nghe lại bạn hàng giờ đây chính là lời khuyên quý giá của cựu thủ tướng nước Anh Benjamin Disraeli. Nếu bạn đang ở một buổi tiệc thì đừng đưa mắt láo liên ra xung quanh như đang muốn tìm một ai đó quan trọng hơn để nói chuyện thay vì người ngồi cạnh bạn. Nhưng tôi chỉ hỏi điều này sau khi đã trò chuyện ăn ý với anh.
Nghe có vẻ đơn giản, nhưng có rất nhiều người sai lầm khi nói về những đề tài mà họ không hoàn toàn thấu đáo. Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941. Thứ hai, bạn sẽ bị mang tiếng xấu là người hay khoe mớ kiến thức vĩ mô, hoặc là người không đủ trình độ để diễn giải rõ ràng cụ thể! Liệu sau đó còn ai muốn nói chuyện với bạn?