Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Đó là trạng thái mà cô nàng Buồn Ngủ ưa thích để nhảy vào đè nghiến ra.
Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Nhưng nước mắt không nghe tôi.
Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Cũng muốn đọc để hiểu họ hơn. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.
Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Sao lại xé sách hở con.
Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Còn một ngày nữa mới tới hạn. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản.
Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Bắt đầu khó nghĩ đây.