Xưa kia, trong một xã hội hay tranh chất và với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ được ưa chuộng. Khi vừa bước lên sân khấu, chân phải của tôi đặt ngay vào cái khoảng nhỏ đó. Mục đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn.
Không cần thiết phải như vậy. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR. Bản năng sẽ mách bảo bạn nên nói cái gì và cái gì không nên nói.
Biết rõ lúc nào cần nhấn mạnh. Bài nói này thực sự giết chết ông vì nói quá dài. Trong cơn bão tuyết, các cầu thủ hai đội vẫn hăm hở ra sân.
Jim hơi lúng túng có vẻ không hiểu, anh ấy cám ơn lại tôi rồi ra về. Tuy không điều khiển được nó nhưng chúng tôi đã bình tĩnh chiến đấu với nó. Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết.
Tức mỗi lần ngước mặt lên, bạn nên nhìn một nhóm khán giả khác, để tất cả mọi người đều biết rằng bạn quan tâm đến họ. Trong thời đại tai nghe mắt thấy như ngày nay, một bài nói sẽ được phát huy tác dụng gấp nhiều lần nếu sử dụng những hình ảnh minh họa kèm theo như là băng rôn, biểu ngữ, đồ thị… Đây là một ca khúc nổi tiếng vào thời niên thiếu của tôi.
Bạn hoàn toàn có thể suy nghĩ hai vấn đề cùng một lúc. Khi ấy tôi đã rời khỏi Brooklyn và ở nhờ nhà một người chú, chú Jack. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện vui nhỏ.
Nhưng hài hước phải đi đôi với sự thông minh sắc sảo thì bạn mới tạo được một ấn tượng tốt. Bạn phải biết nhấn mạnh ưu điểm của món hàng sao cho thuyết phục. Benny không hiểu gì cả: Cười cái gì chứ? Tại sao tớ phải cười?
Cho dù đang đứng trước bồi thẩm đoàn hay ngồi ăn trưa với một vị khách, Percy Foreman, một luật sư tên tuổi khác, mỗi lần mở miệng là tạo ra một bài diễn văn nhỏ đầy thuyết phục. Và thực sự Cuomo đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ. Hãy quan tâm đến ứng viên đang đứng trước mặt.
Chắc do để quên một cái gì đó… Trời xui đất khiến thế nào mà nó lại chọn ngay ngày đó, lúc đó để về. Bạn sẽ được người ta nhớ đến nhiều hơn nếu hỏi về quan điểm của họ. Nếu sự hiện diện không thật sự cần thiết, hãy nói lời từ chối khéo và hẹn đến một dịp khác cần thiết hơn.
Sau cùng, khi vấn đề đã được sáng tỏ thì nhiệm vụ của bạn là khẳng định lại với hai câu hỏi: - Cần tiến hành những việc gì? Ai sẽ thực hiện chúng? Nếu ngay cả chính bạn người điều khiển cuộc họp lại không thể chốt lại vấn đề thì cuộc họp không biết sẽ đi đến đâu. Lời thề hẹn có các vì sao chứng giám. Nhưng giờ đây khi nói Miễn bình luận, người ta sẽ nghĩ ngay rằng bạn có vấn đề.