Cuốn này phải là kim chỉ nam của bạn trong sự giao thiệp với người. Bạn nên nói như John Wesley khi ông thấy một người say rượu lảo đảo ngoài đường: "Nếu trời không thương, thì ta cũng đã như người này". Ngôn ngữ ông thiệt lịch sự: ông cho tôi cảm tưởng rằng nếu tôi chịu nhận vinh dự lớn đó, thì tức là ban cho ông một đặc ân".
Tôi gắng hết sức để nói, nhưng chỉ phát ra được một tiếng khàn khàn. Trong nghệ thuật dùng người, chưa có lời khuyên nào chí lý bằng lời đó, cho nên tôi muốn nhắc lại: "Bí quyết của thành công là biết tự đặt mình vào địa vị người và suy xét vừa theo lập trường của người, vừa theo lập trường của mình". Đời của ông là một bi kịch, mà như vậy chỉ do hôn nhân của ông.
Bạn gây ra sức phản kháng và xúi giục người ta tranh đấu với bạn trước khi bạn bày tỏ quan niệm của bạn. Rồi thì: Kẻ nào bắt buộc nghe ai. Năm phút trước, chắc là tôi đã la lên: "Ông giữ lấy bộ đồ quý hóa đó của ông".
Tôi hoan hỉ nhận lời và cám ơn họ đã giúp tôi rất đắc lực. Bạn có khi muốn rầy cháu nhỏ. Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn: "Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được.
Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng. Nó tràng giang đại hải như một bộ bách khoa tự điển vậy. Khi một người nói "không", tất cả lòng tự phụ của người đó bắt buộc họ giữ hoài thái độ ấy và tiếp tục nói "không" hoài.
Trong thương mãi và xã giao, sự nhớ tên người cũng quan hệ không kém gì trong chính trị. Mà họ lại còn ghét công ty của ta nữa. và tôi gõ cửa, tươi tỉnh như đóa hoa.
Đã học thì phải hành. Một trong những người cộng tác với ông, viết một bài diễn văn mà người ấy tự cho rằng hùng hồn bằng tất cả những bài của Cicéron, Démosthène và Daniel Webster hợp lại. Chắc bạn viết văn sĩ đó: Chính là H.
Như vậy ích lợi hơn nhiều". Một buổi tối, một ông khách lại chơi. Mà không phải khi bà giận dữ, chỉ la hét mà thôi đâu, bà còn làm hung nữa, có nhiều chứng cớ không chối cãi được".
Cái duyên và vẻ đẹp lộng lẫy của nàng làm cho Hoàng đế mê ly như gặp tiên. "Ông có biết rằng ở Brooklyn này, không có ai trùng tên với ông không?". Một hôm, hai cha con triết gia R.
Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được. Nó đã làm cho tôi bớt tự phụ, đã cho tôi một bài học tốt. Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé.