Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Một khuôn mặt ai ai cũng có.
Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.
Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Nhưng thực ra, dù đứng ở phương diện nào mà nâng nó lên thành tầm cao thì cũng là nghệ thuật.
Nhưng khi ở bên em, anh chỉ còn là một chàng trai với dòng máu nóng trong tim. Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Không chung chung như những nhà mị dân.
Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Điểm Anh thấp hơn thực lực.
Rồi, tôi phải tập chứ. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.
Họ kinh doanh khách sạn. Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng.
Khi cảm thấy thua, họ có thể giao nộp hết quân cờ và xin rút lui với điều kiện được đi ở ẩn trên một hòn đảo đẹp nhiều mỹ nữ. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Tiếp theo thì còn tùy.
Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Cái bút này vỏ kín như bưng.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra.