Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.
Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.
Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.
Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.
Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.
Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Nước mắt chảy thành giọt hẳn hoi. Ê này tôi, cười ít thôi chứ.