Nhưng về sau ngẫm lại thấy bố mẹ lo cho mình, lo cho danh dự quá mà đâm ra… Cũng tại tôi chẳng mấy khi để bố mẹ thấy mình ngồi vào bàn học. Có nhiều trạng thái mà bây giờ mới lí giải được. Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.
Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Nhà văn hài lòng với cái giá ấy. Cuốn sách thì vớ vẩn.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó. Và tiếp tục sứ mệnh sống đến chết thì thôi.
Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Thế thì là thiên tài thế nào được.
Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy. Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả.
Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên. Con nói chuyện với bác này.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa. Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.