Phimsecs

Em hàng xóm vú to và những người đàn ông may mắn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.

    - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.

    Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi. Tôi chưa làm thế bao giờ. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.

    Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn. Làm một bài thơ dở để được khen. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.

    Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Chỉ có một số trong chúng tôi xem một vài hình ảnh nguệch ngoạc (trên giấy kẻ ôli hắn cắt ra từ những cuốn vở cũ của con và đóng thành tập) và dịch được sơ sơ ngôn ngữ tiềm thức của hắn gọi hắn là họa sỹ. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc.

    Em sẽ thôi là một sinh linh. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:

    Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Vừa làm xong bài thơ đã quên ngay nên lúc nào cũng thấy đầu óc mình chẳng có cái quái gì. Để ngòi bút của anh bớt đớn đau.

    Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ. Nhưng cái cảm giác bất bình trước một cuộc chiến phi nghĩa ở một xứ sở xa xôi thì chắc là chưa có. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.

    Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn.

    Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap