Khi đã chuẩn bị xong, James gặp từng nhân viên để giao việc cho họ. Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. Nhóm của James đã có quá nhiều khó khăn rồi, đặc biệt là vào lúc này, khi hy vọng đang lóe sáng trước mắt họ.
Còn James lúc nào cũng thấy mình có quá nhiều việc phải làm đến nỗi anh không còn chút thời gian nào để nghĩ đến những sở thích của mình nữa, nói chi đến thời gian dành cho gia đình. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười.
Nhưng anh cũng không muốn mất đi khoản thu nhập hấp dẫn đó hay để vuột mất những cơ hội được trải nghiệm mà công việc này mang lại. Mọi người đã hoàn tất những công việc đơn giản, và những công việc còn lại đều phức tạp hơn, nên James phải mất nhiều thời gian hơn. Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý.
James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Thế đấy, tớ chỉ biết im lặng và gặm nhấm những sai lầm của mình.
Cậu đã làm hết sức mình. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc. "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy.
Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình. - Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết.
Lần đầu tiên khi tớ tăng quy mô dự án, cô nhân viên Jennifer của tớ cũng rơi vào tình huống như Jessica bây giờ vậy! Có lẽ cô ấy cần được hướng dẫn nhiều hơn mà thôi! Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh.
Chẳng lẽ điều này đúng như vậy sao? Chẳng lẽ sau biết bao nỗ lực dặn dò thật rõ ràng, cụ thể khi giao việc cho nhân viên, anh lại thất bại bởi chi tiết quan trọng này? Trong chốc lát, anh thoáng cảm thấy khó chịu với chính mình nhưng rồi lại nhanh chóng cảm thấy thoải mái hơn. Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây. Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh.
Ngừng lại một phút, anh cố gắng nhớ lại những điều sau cùng Jones đã nói. - Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. Một sự khác biệt không nhỏ tí nào.
Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào. Bên cạnh đó, sức khỏe của James bắt đầu báo hiệu cho thấy anh không còn khỏe như trước nữa. Hai tuần sau đó, James gặp một chuyện xảy đến với Jessica.