Phimsecs

Hai cô thực tập viên cậu con trai giám đốc số hưởng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho. Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.

    Dùng hay không dùng thì có sao. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.

    Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Nhưng cũng thông cảm với ông ta.

    Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.

    Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Kẻ biết dung hòa là kẻ được chọn lọc sau đào thải nghiệt ngã của tự nhiên và xã hội. Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người.

    Hoặc biết nhưng không rõ. Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình. Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.

    Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Con mèo lại sán vào tôi. Mẹ, tôi và một người quen.

    Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa.

    Cô gái bảo: Vô duyên. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.

    Có thể phơi phới niềm tin. Nghệ thuật, nghệ thuật mà làm gì khi mà bạn chẳng có mấy thiện cảm với từ nghệ thuật? Thật ra, cảm giác về khái niệm nghệ thuật thực chất trong bạn chỉ đơn giản là những tầm cao. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap