Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ.
Sách cũ thì cũng đừng xé chứ. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Coi như không có chuyện gì xảy ra. Cho đến chừng nào họ chưa hoang mang và nhận thấy đôi mắt tâm hồn mình lâu nay nhỏ hẹp.
Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta.
Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. - Mi chỉ lí do lí trấu, mi viết tỉnh như sáo thế này sao bảo bệnh, không phù hợp thì cũng phải cố lấy cái bằng mà thăng tiến chứ. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.
Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.
Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Cũng có hôm ngủ khá say. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến. Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.