Cái thùng rác lở loét hơn. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Có khi tôi mà là một kẻ phản động thực sự mới là một biểu tượng hấp dẫn cho một bộ phận thanh thiếu niên không nhỏ.
Đã bảo chả thích viết đâu. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.
Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo.
Ông anh chuyển sang bể nóng. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Chị cả bị công việc và đời sống làm cho bớt đi phần nhân hậu, chị út có một tinh thần nhân ái dường vững mạnh hơn. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện.
Nhưng mà tôi bỏ học. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Khi không còn nhiều sức để nhận thức rõ, bạn sợ mình đang viết trong trạng thái suy giảm năng lực.
Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí.
Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi.
Tôi không sống trong môi trường nghèo đói, bị áp bức, bóc lột. Hoặc sẽ bắt mình quên. Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.