Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Cũng chẳng nhớ được nhiều. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng.
Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.
Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó.
Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về.
Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng. Cái ghế đá này cũng buồn lây.
Mẹ thì độ này da sạm đi. Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này. Dù mỗi ngày lại nảy nòi ra đủ thứ để viết, mỗi lần đọc lại lại muốn viết khác.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Nhưng mà này không được bi quan. Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.