Họ là một đôi khắng khít trong học tập lẫn khi chơi thể thao. Lúc nào trông ông cũng thoải mái và hòa đồng với các nhân viên. Tớ yêu cầu cô ấy nhắc lại tất cả những gì mà tớ đã nói với cô ta khi giao dự án đó.
Nhưng càng về cuối tuần, khó khăn cốt lõi càng hiện ra rõ rệt. Nhưng không sao cả, James đã quá chán nản trước tình trạng mỏi mệt triền miên của mình và anh sẵn sàng làm bất cứ điều gì, miễn là có thể tạo ra những kết quả khá hơn - những kết quả mà anh đã nhìn thấy từ cuộc sống của Jones. Giờ đây anh thường xuyên giúp các con làm bài tập.
- Thôi khỏi, tớ mới uống xong. Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đắm mình trong những thay đổi đã xảy đến với anh trong suốt mấy tuần vừa qua. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào?
Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư. Cậu là người có kinh nghiệm trong chuyện này, cậu có thể giúp tớ không? Cứ thế, nó sẽ tạo nên một vòng tròn khép kín và tiến triển vô cùng hiệu quả, giúp mang lại cho mọi người niềm vui và động lực trong công việc.
Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. Nhưng quả thật, với một khối lượng công việc như thế, anh dường như không còn thời gian để chú tâm đến mọi thứ chung quanh và áp lực công việc khiến anh quên khuấy những nguyên tắc nhã nhặn trong giao tiếp. Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Cậu đã không tiến hành bước kiểm tra, đối chiếu - vốn là một giai đoạn cực kỳ quan trọng khi thực hiện những dự án lớn và phức tạp. - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
Chính tôi mới là người đã đẩy chúng ta vào những khó khăn này kia mà? Tớ rất ghét những thứ đó. - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.
Và chính cậu là người sẽ làm điều đó. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: Chồng hồ sơ gần như đã được giải quyết hết.
Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm.