Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Nhưng chờ đến bao giờ.
Dù chỉ là một nhân vật. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.
Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Kể cả cái nhàm chán. Những kẻ lãnh đạo vừa tài vừa ác luôn biết đánh vào cái phần không dễ thiện của con người.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Bác cũng hiểu, vứt điếu đi. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi.
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Tôi để mẹ dắt tôi đi. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.