6- Thành thật làm cho họ thấy sự quan trọng của họ. Lòng yêu đó tự nhiên và chân thành tới nỗi tôi không thể không mến nó được. Sự cải cách đó rất được hoan nghênh: người ta thấy tờ báo có vô số bài hay.
Sáng hôm sau, ông Schwab trở lại. Roosevelt tức khí, chịu tranh đấu. Chỉ đã đủ kiểu xe mà khách hàng chẳng vừa ý chiếc nào hết: xe này hở quá, xe kia kín quá, chiếc thì cũ quá, chiếc thì mắc quá, chiếc quái nào cũng mắc quá.
Ông Schwab hỏi người đó: - Không hiểu tại sao một người có tài như thầy mà không làm cho nhân viên của mình có một năng lực sản xuất khá hơn được? Người kia đáp: - Tôi cũng không hiểu tại sao nữa. Bạn có muốn biết làm sao cho một người đàn bà mê bạn không? Cái đó mới tài! Không phải bí quyết của tôi đâu, mà của bà Dorothy Dix. Cho nên chúng tôi quay lại cùng xin ông Grammond phân giải xem ai phải ai trái.
Câu chuyện đó xảy ra hồi chiều, trước khi kíp làm đêm tới xưởng. Chúng ta sẽ bàn thêm. Vậy có lẽ ông đã tự nghĩ: "Hãy khoan, đợi một chút.
Bạn đặt nó luôn luôn trên bàn giấy và thường mở nó ra. "Thiệt chỉ nhờ thịnh tình của anh em mà tôi được có mặt trong cuộc hội họp giữa các vị giám đốc cuả công ty và các vị thay mặt cho nhân viên, vì tôi không có cái may được ở trong nhóm trên hay nhóm dưới. Một người cha khác có đứa con gái nhất định không ăn cháo buổi sáng.
Mà bạn tưởng mỗi lần ông đều có tin quan hệ cần cho bà cụ biết sao? Không! Ông chỉ muốn tỏ cho bà cụ biết rằng lúc nào ông cũng nhớ tới mẹ, cũng chỉ tìm cách làm vui lòng mẹ, và hạnh phúc với sức khỏe của cụ vô cùng quan trọng đối với ông. Tôi không đả động gì tới tiền mướn nhà hết. Vậy bạn tặng họ những thứ đó đi.
Có một hồi mà một khách hàng chỉ trích hãng tôi như trên kia thì tôi đã phát điên rồi. Nếu lúc đó, lại trả tiền nhà, ông còn nhất định dọn đi thì tôi cam đoan với ông tôi sẽ xin tuân ý ông. Còn có cách gì chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa?
Chưa coi họng tôi, ông đã hỏi tôi làm nghề gì. Ông chỉ nói tới vấn đề mà ông kia ưa nhất. Tại sao không đem ra nói trước đi? Một người tự phụ là nhà quảng cáo chuyên môn, tất phải ngu độn lắm mới vụng về như vậy).
"Công ty Megavox chúng tôi muốn giữ vững ưu thế vẫn có từ trước tới nay trong địa hạt quảng cáo bằng vô tuyến điện. Hồi sinh tiền, Lord Northchiffe, một trong những ông vua báo chí Anh, thấy trong một số báo in một tấm hình của ông mà không được hài lòng; ông bèn viết thư cho chủ nhiệm tờ báo. Ông về nhà bình tĩnh hơn và muốn tỏ ra công bằng với chúng tôi, cũng như chúng tôi đã công bằng với ông, ông lục giấy tờ của ông ra, kiếm thấy toa hàng đã thất lạc và gởi trả chúng tôi mười lăm mỹ kim với vài lời xin lỗi.
Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn. Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết. Ông Nicholas Murray Putler, giám đốc trường Đại học Columbia nói vầy: "Dù kẻ đó học hành tới bực nào nữa thì cũng vẫn là thiếu giáo dục".