Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Giấc mơ cũ rồi mà. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi.
Mấy con hổ cũng thế. Mẹ thì độ này da sạm đi. Với đời người, ngắn lắm.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Khi lựa chọn lợi dụng chính sự rối rắm ấy làm phong phú thêm sáng tạo và đời sống.
Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Đang định đứng lên đi ăn. Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa.
Tôi chả thấy thú vị gì cả. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.
Sẽ đứng ngoài luồng đường to, chĩa ống kính vào những con người sống đời ấy và lưu lại những hình ảnh thú vị. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.
Là khờ khạo, nông nổi; là chín chắn, thâm sâu. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Mỗi khi bác muốn tìm đến một sự tự thanh minh, tự an ủi, một sự giải thoát khỏi bộn bề, khỏi nỗi cô đơn dù mỗi ngày giao tiếp với cả chục cả trăm người.
Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó. Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.