Vì, dù có giết được nó thì vết cắn cũng không lành ngay được". Nhưng, bỗng nhiên, ông ta mỉm cười. Tiền mướn nhà tuy chẳng là bao, nhưng đối với chàng còn nặng quá; chàng không trả nổi.
Nhưng sự thiệt, thổ dân đó khinh bạn vô cùng. "ở nhà ra, bạn ngửng đầu lên, đưa cằm ra; hít đầy phổi không khí và ánh sáng mặt trời; mỉm cười với mọi người và thân ái siết tay người quen biết. Vậy, cả tới trong khi nỗi vui mừng thắng trận kích thích ông, mà ông cũng không quên quy tắc quan trọng thứ 5 sau này: "Giữ thể diện cho người"
Thầy trả lời tôi rõ ràng từng tiếng một: "Henri Souvaine (ngừng một chút) lầu 18 (ngừng một chút) phòng 1816". Có? Ông bà thiệt gặp may tôi muốn được như ông bà lắm. Còn bốn tháng nữa mới hết hạn mướn theo hợp đồng, mà người mướn đã muốn dọn ngay đi và cố nhiên đòi hỏi giao kèo.
Có một chi tiết mà tôi cho là vô cùng thương tâm trong đời của ông bà. Than ôi! Chẳng bao lâu, lửa thiêng đó chập chờn, lu mờ và tắt hẳn. Phương pháp đó gợi lòng ngờ vực của người ta và có lẽ người ta còn khinh bỉ nữa.
Không muốn làm hại ai hết!Vậy mà trước đó mấy ngày, khi một người lính công an lại gần y để hỏi y giấy phép lái xe hơi, thì y xả ngay một loạt súng, giết người đó tức thì. Ông Schwab xử trí ra sao? Ông có chỉ tấm bảng mà la lên: "Các anh không biết đọc ra sao?". Thanh niên đó là nhà danh ca Lawrence Tibbett.
"Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký. Thiệt là nhã nhặn và lịch thiệp! Đây, bức thư đó đây: "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Có đủ bảo vật mà không dùng tới".
Nhưng sự thay đổi lạ lùng nhất, chính là sự biến hóa của thâm tâm chị. Rồi Hoàng đế siết chặt tay Von Bulow, không phải một mà nhiều lần, Guillaume II đã xúc động tới nỗi, trong ngày đó, có lần giơ hai quả đấm lên nói: "Nếu kẻ nào đó nói bất kỳ điều gì xúc phạm tới Vương hầu Von Bulow, thì Trẫm sẽ thoi vào mặt nó!". Và cha đã cau mày: "Ngay người lên!".
Rồi lửa bén tới lá khô, leo lên cây. Bây giờ tôi hỏi ý trước; nên ông có cảm tưởng rằng chính ông đã sáng tạo ra kiểu mà quả có vậy thiệt. Đó là sở trường của anh.
Nhà nghệ sĩ đó nói: "Tôi hiểu tại sao trong hàng năm trời, tôi đã thất bại. Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được. Bà nó hứa mua cho nó một bộ nếu nó hết đái dầm.
Gió khoe gió mạnh, mặt trời khoe mặt trời mạnh. Hồi nhỏ tôi tự phụ lắm. Cái thời đó, bao giờ anh cũng thắng trong các cuộc tranh biện.