Vấn đề ông nêu ra tạo nên một không khí tranh luận sôi nổi. Nhưng nói chung, hãy hết sức thận trọng. Mọi việc diễn ra quá nhanh đến nỗi chúng tôi không có cơ hội để đính chính.
NHỮNG NGƯỜI THÀNH CÔNG LÀ NHỮNG NGƯỜI ĂN NÓI THÀNH CÔNG VÀ NGƯỢC LẠI Anh dẫn chương trình. Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt.
Và trong khi nói, bạn phải luôn nhớ xem người khác muốn biết việc gì. Thành công tốt đẹp, tôi đã tạo ra những tiếng cười rôm rả. Nếu không bạn sẽ bị lạc lõng đấy.
Tôi há hốc miệng! Tôi đã quên béng rằng mình đã hẹn nói về đề tài này! Tôi bận tối mắt tối mũi với một núi công việc, và hôm nay cứ đinh ninh sẽ pha trò cho khán giả như thường lệ. Ông quan tâm đến những gì họ nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được. Trước kia chúng ta hay nói về Jackie Robinson và Dwight Eisenhower, rồi thì JFK và Elvis.
Nếu tôi có tật nói lắp, tôi cũng không ngại nói với bạn rằng: Xin chà-à-o! R-r-ấ-t vui đ-ư-ợ-c-c làm quen v-ới bạn! T-t-ê-n của tôi là Larry King. Khi một đề tài được khuyến khích cho tất cả mọi người cùng thảo luận thì đã đến lúc cần thiết để bạn nói. Tôi tiếp tục: Butte Montana là thành phố có tỉ lệ phạm pháp thấp nhất ở phương Tây.
Anh bạn you know liệu có giao tiếp hiệu quả không nếu cứ để thói quen bạn biết không lấn áp? Một thói quen nhỏ nhưng đem lại một tác hại có thể không nhỏ chút nào. Đó là lý do tại sao họ rất chăm chú lắng nghe bạn nói. Thiết nghĩ trong những tình huống như thế này, bạn hãy lắng nghe chính bản năng của mình.
Những vấn đề kinh tế, chính trị nóng bỏng nào đang diễn ra trên thế giới? Bạn có quan tâm đến tình hình Iraq, đến cuộc tổng tuyển cử ở Brazil hay vấn nạn khủng bố mà thế giới đang phải đương đầu? Chỉ cần một giọng nói dứt khoát, rõ ràng là đủ. Cha là người mà tôi gần gũi nhất.
Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Đặt ra càng nhiều tình huống càng tốt. Tất cả là nhờ sự chân thật của tôi với những khán giả của mình.
Thế là âm thanh êm dịu do tôi tạo ra chiếm vị trí độc quyền. Tôi quen biết gia đình Bob Woolf khá lâu và luôn giữ một mối quan hệ thân thiết. Bob mất trong lúc đang ngủ vào một chiều cuối thu ở Florida, chỉ vài ngày sau khi anh đứng ra tổ chức lần sinh nhật thứ 60 của tôi ở Washington.
Hơn thế nữa, Frank luôn có những nhận xét mới lạ, những suy nghĩ mà không phải ai cũng có. Sau đó tôi hỏi anh ta thêm một loạt câu hỏi nữa, nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn tí nào. Lá thư này dài đến mấy trang liền và kết thúc bằng một lời xin lỗi Xin cậu thứ lỗi vì tớ đã viết dài như vậy.