Ta cần có cả nắng và mưa để tạo nên cầu vồng và như một câu tục ngữ đã nói: “Ở đoạn cuối cầu vồng là hũ vàng của bạn. Nói thẳng ra là chẳng ai thật sự nghĩ ngợi về chúng ta. Khi phân tích điều nay theo cách bạn làm , bạn sẽ nhận ra rằng hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên cả.
Phải chăng đó là cách mà ta thực hiện để sống hết cuộc đời mình? Có lẽ ta nên xem lại những gì Helen Keller đã phát biểu: “Cuộc sống vừa là một cuộc mạo hiểm táo bạo, vừa chẳng là gì cả”. Bà Vinder Balbir sinh ra tại Malaysia trong một gia đình giàu có và nghiêm khắc ở bang Punjab. Sau khi học trung học ở Malay, Maznah rời khỏi làng bà đến thủ đô tham gia một khóa học về ngôn ngữ và phiên dịch tại trung tâm ngôn ngữ.
Tôi không biết phải mất bao nhiêu năm đứa con mới trả lại được khoản tiền mà cha mẹ đã phải bỏ ra cho việc học của nó. Hãy thử tưởng tượng rằng cánh tay bạn bị cắt đứt khi nó vẫn đang còn bám chặt vào người kia. Đừng giới hạn mình trong một kỹ năng.
Nhằm chuẩn bị kĩ càng hơn cho bạn để đón lấy “ cuộc oanh tạc” khi nó sảy ra, tôi muốn chia sẽ với bạn một câu chuyện thú vị này. Sự kiên trì của anh em nhà Wright đã cho chúng ta đôi cánh để bay. Trận cuồng phong rất hung hãn.
Nhiều chính phủ thậm chí đã bị lật đổ vì không thể tạo ra công ăn việc làm cho người dân. Mặc dù từng là sinh viên ngành sinh học,điều này chưa từng xảy đến với tôi . Ở đây,ta đang bàn về những ưu tiên khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ .
Vì thế,đừng bao giờ quá rập khuôn và nói rằng bạn không thể thay đổi . “Người thắng cuộc có thể bị tuyên bố đo ván hàng chục lần nhưng anh ta không thèm nghe trọng tài”. Các âm mưu chính chị ,tình hình chính trị bất ổn,vụ ám sát Rajis Gandhi ,các vụ đánh bom,sự bội ước của các liên minh chính trị …tưởng chừng đã có thể lay chuyển sự kiên định trong ông .
Nhưng đối Picasso, lời chỉ trích lại là chất kích thích mạnh. Chỉ cần đạt được cái mình muốn, ta không quan tâm đến việc mình đã làm hại bao nhiêu mạng sống dọc đường. Hầu hết chúng ta chỉ căm ghét sự khó khăn hay đau khổ.
Ông bắt đầu công việc như một người thợ xe chỉ ở nhà máy diệt lúc 13 tuổi để kiếm 1,25 đô la một tuần. Khi nhìn nó cháy một cách bất lực, nhìn thiết bị quý tan thành tro bụi, ông gọi Charles, con trai ông đến và nói: “Đến đây nào Charles! Con sẽ chẳng bao giờ thấy dược cái gì giống như thế này lần nữa đâu!”. Chúng ta đã từng nghe nhiều câu châm ngôn nói về sự thành công có vể hơi mỉa mai:
Những câu phát biểu dưới đây cùng thể hiện một quan điểm mà tôi vừa đề cập đến. Từ 20 tuổi đến 30 tuổi, ta chỉ mới bắt đầu có được một số kinh nghiệm trong công việc. Ông đã phải dùng đến đô la cuối cùng.
Tôi cũng có cùng cảm giác như thế. 4 năm sau, tức là vào năm 1994, bà lại gặp một tai họa chết người. Ta có thể học gì từ câu tục ngữ này ?Hãy thử đảo ngược nó lịa xem ta có gì nào?ĐẤU TRANH LÀ SỐNG.