“Vấn đề không phải là bạn đã rơi bao xa, mà là bạn đã leo lên lại đến mức nào!” Năm 1969, tôi lại trải qua một kinh nghiệm nhớ đời khác. Vì thế, ở tuổi 16, Coring tìm được một chân bán hàng ở chi nhánh Escolta của hiệu sách Goodwill, hiệu sách được xây dựng bởi anh và chị dâu bà.
Xe của bà bị lật trên khúc quanh đường cao tốc và đâm sầm vào một vài trụ điện. Ở đấy, mọi người không còn sợ thất bại nữa. Ngày nay, ngân hàng Bangkok là đầu tàu của các tổ chức kinh doanh lớn nhất Thái Lan.
Một lần khác mà tôi còn nhớ là lúc tôi bị đánh và bị đốt áo sơ mi vì không chuẩn bị sẵn sàng đi học khi xe đến đón dù hôm đó xe đến sớm hơn thường lệ. Có thể chúng ta không nhận ra điều đó nhưng thật ra,giờ đây chứng ta đang nằm trong một phần của một kế hoạch xuất phát từ sự bại trận của nước Nhật Có nhiều thứ để học từ một mối tình đang dang dở hơn là từ một mối tình trọn vẹn!Bạn có thể học được nhiều từ một chuyến phiêu lưu mạo hiểm và từ một mối quan hệ tình cảm thất bại.
Nhiều người có rất nhiều bạn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất cô đơn. Nhưng không ,ông luôn tự tin và quyết đoán . Sự kiên trì của Helen Keller đã cho tất cả những người tàn tật niềm hy vọng.
Vậy là nguyên nhân quan trọng hơn kết quả vì không có nguyên nhân thì không có kết quả. Ông sinh ngày 20 tháng 12 năm 1925. Dù có thích hay không, mỗi người đều phải nếm trải sự đau khổ rắc rối và khó khăn.
“Thật đáng kinh ngạc?”, người phụ nữ nói. ",Edison đã trả lời :"không đâu các bạn của tôi ơi ,các bạn không thất bại đâu vì chúng ta dã biết rõ vấn đề này hơn bất kì người nào trên thế gian này . Những lần khó khăn,rủi ro chán nản ,đau khổ sẽ rén luyện bạn cũng như lửa luyện vàng .
Có vẻ như cả hai phía đều không tìm ra lời giải. Thật ra , vấn đề không phải là người đó đã rơi bao nhiêu lần mà khả năng leo lên mỗi lần ngã. Cô quẳng đôi giày múa ba lê vào trong kho và không bao giờ mang chúng nữa.
Chúng tôi trở thành đề tài bàn tán của cả nước. Ông đã dàn dựng 20 vở kịch và tham gia diễn xuất 1 vài vở . Những gì người ta nhìn thấy từ thành công của tôi chỉ là 1%nhưng những gì họ không thấy lại chiếm đến 99%;đó là những thất bại của tôi"
Vì thế, tôi luôn mong được đến trường, tuy nhiên đó cũng là nơi tôi vừa yêu vừa ghét. Vì thế,ta không nên e sợ những sai lầm ,trở ngại hay thất bại. Một căn bệnh không thể chữa khỏi được bừng cách loại bỏ các triệu chứng của nó.
Nhưng đó chính là xã hội ta đang sống. Làm thế nào để thành công, làm thế nào để đạt được điều mình mong muốn,v. Trong bối cảnh đó, chúng tôi đã trải qua tuổi thơ khó khăn của mình, không ngày nào về nhà mà cha không chửi rủa, đánh mẹ tôi hay một đứa trong chúng tôi.