Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn. Ông Want, quản lý một nhà in lớn ở Nữu Ước, có một người thợ máy mà ông nhất định muốn sửa đổi tính tình. Nguyên do ở đâu? Ông Ken Dyke đích thân chỉ cho bạn đây: "Sau khi học những lớp giảng của ông Dale Carnegie, tôi làm cho những bức thư tôi gởi để dò tình hình, công hiệu tăng lên một cách lạ lùng.
Tôi lại nhờ bà chỉ bảo tôi vài điều. Than ôi! Xã hội đầy những hạng như vậy, tham lam, hẹp hòi và ích kỷ. Đàn bà biết rằng đàn ông biết những điều đó.
Vậy bạn được như bây giờ, có gì cho bạn đáng tự phụ? Người khác ra sao, đừng chê người ta. Họ có cảm tưởng bị bỏ rơi và không thèm giữ một mảy may cảm tình với một hãng đã đối đãi với họ khiếm nhã như vậy. Chăm chú nghe một người khác, khác gì nhiệt liệt khen họ.
Bạn đọc đi rồi thử tưởng tượng tình cảm của người nhận được, thử kiếm lẽ tại sao bức thư đó "kết quả năm lần hơn một phép mầu". Tôi trở về, tươi tỉnh. Warren, chuyên về quảng cáo cũng dùng phương pháp đó để được lòng một khách hàng khó tính.
Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa. Người ta đã công nhận giá trị tài năng của anh. Tôi được đưa vào một phòng.
Mà bạn cũng phải làm như vậy mới chiếm được sự chú ý của mọi người. Và mong người khác biết đến những ý tưởng, nhu cầu, ước vọng của ta. Bạn hoài nghi ư? Càng tốt! Tôi yêu những người hoài nghi.
Bạn nhận thấy rằng nó gần như bức thư trên kia. Bà la lên: "Cháu ruột! Phải, cái thứ cháu nó chỉ mong già này chết để chiếm xe hơi của già? Không khi nào già để xe Packard này về tay chúng nó đâu!". Cho nên, ta càng làm cho một người nói nhiều tiếng "có" bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị của ta bấy nhiêu".
Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng. hay vì muốn làm vui lòng một bạn thân, một thân chủ. Vô phòng giấy của ông, tôi thấy ông đương bận kêu điện thoại.
Trước nhà bà Gent, một bà bạn của tôi, mà tôi đã có dịp nói tới, có một bãi cỏ đẹp mà tụi con nít thường tới giày xéo phá phách mỗi ngày. Tôi đáp: "Nói thiệt ra tôi cũng vậy, không đủ tiên dùng thứ xa xí phẩm đó. Tánh tò mò của bà bị kích thích.
Thứ nhất: thấu rõ tâm lý loài người và khi lên sân khấu, ông có sức quyến rũ và gây hứng. Lần lần, những câu đáp của người đó thành một chuỗi "có", ông dẫn người đó đến một kết luận mà nếu đưa ra ít phút trước, người đó đã cương quyết kích bác. Tên chị là "Marie rửa chén" vì hồi mới vô làm, người ta để chị rửa chén.