Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội. Rồi lao đầu vào sáng tác. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.
Mọi người biết ơn bác nhưng sẽ khó ai có thể chia sẻ được với bác. Cho từng tờ vào lửa. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế.
Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Không phải điệu cười chua chát. Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Càng kéo nó càng lùi lại. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác.
Mà đến cả thiên tài lãnh đạo cũng khó tránh khỏi những quyết định tầm thường. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.
Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Mẹ vòng sang bên trái tôi. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.
Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.
Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe. Người yêu càng quí chứ sao.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Bạn muốn về nhà viết quá.