Tôi có thể kể cho bạn về bước ngoặt trong quan niệm tài chánh của tôi vào ngày tôi cho một người hơn 20 đôla trong lúc tôi thật sự không có đủ 20 đôla để cho. Không làm lấy gì mà sống?" Chúng ta nên nhớ là trên đất nước này hầu như không có gì chúng ta phải làm. Nhưng không, anh đã chọn một quyết định khác hẳn để thay đổi cuộc đời mình và giúp thay đổi cuộc đời của biết bao nhiêu người khác.
Đây chắc chắn là thái độ nguy hiểm nhất và bạn phải tránh nó với bất cứ giá nào. Tiếp đến, bạn hãy nhìn vào các nguyên tắc của mình và hỏi, "Chúng có làm tôi khó cảm thấy thỏa mãn và dễ cảm thấy đau khổ không?" Có khi là vực thẳm thể lý.
Nếu sự từ chối tiếp tục và để bớt đau khổ, chúng ta chuyển sang. Khả năng thay đổi phương pháp của bạn là một hạt giống quyết định bảo đảm thành công. Tôi dùng tâm trạng bi quan của mình làm lá chắn.
Bạn hãy đặt câu hỏi, "có gì còn chưa hoàn hảo?" Hỏi như thế là bạn đã giả thiết sự việc sẽ đạt tới chỗ hoàn hảo. Làm sao hai người thanh niên sinh ra và lớn lên trong cùng một môi trường lại có thể khác biệt nhau đến thế? Người ta đã hỏi riêng từng người, "Tại sao đời anh trở nên như thế?" lạ thay, cả hai đưa ra cùng một câu trả lời:"Tôi có thể nào trở nên khác hơn được khi tôi được lớn lên với một người cha như thế?". Bạn có nhận ra rằng khi đầu óc bạn quá chìm ngập trong điều gì, bạn quên mất thời gian không? Tại Sao? Vì bạn không còn tập trung vào thời gian nữa.
Vậy chúng ta thay đổi thế nào? Phương pháp hiệu quả nhất là làm cho tâm trí bạn coi niềm tin cũ như là nguyên nhân của những đau khổ lớn. Bạn luôn có sẳn mọi cảm giác mà bạn mong muốn và bạn chỉ cần tìm đúng chúng. Nhưng tôi biết rằng nếu thực sự sống những trạng thái này mỗi ngày, tôi sẽ liên tục sống các giá trị của mình.
Khi những ký ức này xuất hiện, tôi có thể nhìn thấy chúng và nếu chúng trở nên không thể chịu đựng nổi, bây giờ tôi có thể thay đổi mục tiêu chú ý của mình một cách thống nhất chứ không rời rạc như trước. Tôi tin rằng một trong những bài học quan trọng của cuộc đời là hiểu được động cơ nào thôi thúc chúng ta trong hành động của mình. Thế nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta biết dùng nó? Tôi không nói đến chuyện quản lý thời giờ; tôi muốn nói đến chuyện giành lấy thời giờ và biến đổi nó, sử dụng nó để nó trở thành đồng minh chứ không phải kẻ thù của bạn.
Bây giờ chúng ta vui một chút nhé. Nhưng chúng ta thường thiếu niềm tin, thiếu sự chắc chắn, khiến chúng ta không sử dụng được khả năng có sẳn nơi mình. Vậy thì cái gì đã cản trở chúng ta không làm ra được của cải?
Tôi thấy mình vô cùng bất hạnh và đau buồn vì từng nhân cách của mình. Bạn định nghĩa cách dùng thời gian của mình thế nào? Bạn đang sử dụng thời giờ, phung phí thời giờ, hay giết thời giờ? Người ta thường nói rằng"giết thời giờ không phải là giết mà là tự sát". Chúng ta vừa kết thúc thế kỷ 20 và chúng ta đã bước vào thế kỹ 21.
* Nhìn khía cạnh tốt đẹp của sự vật và làm cho niềm lạc quan của tôi thành hiện thực. Chúng ta chỉ cần biết là vượt qua những trở ngại không thể tưởng tượng nỗi, sứ mạng hào hùng giải cứu con tin của Perot đã thành công và đưa trở về nhà nguồn vốn quí báu nhất của ông: những người của ông. Họ không bao giờ khám phá ra nguồn hạnh phúc đích thực.
Tôi đã khám phá ra rằng, đối với tôi, nguồn lực to lớn nhất chính là mối quan hệ, vì nó mở toang cánh cửa ra cho mọi nguồn lực khác mà tôi cần. Ông không thực tế, nhưng ông chứng tỏ ông chính xác. Một điều vĩ đại nơi con người này là ông liên tục hỏi mình một câu hỏi mà cha ông đã tiêm nhiễm vào đầu óc ông từ hồi niên thiếu.