Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước). Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Là một cầu thủ tự do những chẳng đóng góp được gì cho đội bóng vì kỹ thuật quá non và các cầu thủ khác chưa hiểu lối chơi của mình.
Chiều nay bạn đi đá bóng với thằng em về. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Nhưng họ lại cho đó là một ảo tưởng trong cái xã hội này.
Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Để tí nữa em bảo cháu vào.
Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra. Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.
Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Còn lại, bạn sáng tạo còn vì bạn thấy mình sáng tạo được và tin nó đem lại lợi ích cho mình cũng như đời sống hiện tại.
Rồi, tôi phải tập chứ. Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Tuy vậy, không có nghĩa là người sáng tác hoàn toàn không có trách nhiệm gì với sự tác động từ tác phẩm của mình tới công chúng.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.