Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.
Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.
Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé.
Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Lần sau không thế nữa nhé. Có chăng là vì cái mà đem đến cho họ khoái cảm. Hình như mắt tôi rơm rớm.
Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay. Phải cạo râu đi nghe chưa.
Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Chỉ thi thoảng lóe lên thôi. Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.
Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.