Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Rồi, tôi phải tập chứ.
Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Như đôi lần nó chợt thốt ra lúc bực bội.
Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được.
Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.
Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.
Mấy ý tứ chợt ngân nga: Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Tối, bạn đèo bác vào viện.
Và đây là lần thứ hai tôi khóc. Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.
Nhưng bác ta không tin. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Còn quá nhiều điều để viết.