Không hẳn là sợ mất cho bạn. Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén.
Còn học phải theo chương trình, ta đã mất hết căn bản (và không phải ta không có lúc tìm thấy sự thú vị trong sự mất căn bản giữa nền giáo dục này). Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa.
Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ.
Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Những đôi mắt nhìn vào những điểm khác nhau. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.
Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự. Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Trên lề đường là những hàng quán chộn rộn người bâu đầy.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Thấy mặt mình mát lạnh. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì. Không khác nào nhổ nước bọt vào mặt một đứa trẻ vô tội.
Mỗi người thường chỉ va chạm với một mảnh vỡ trong chiếc gương bạn. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới.